-
Tha thứ thế nào khi em nhiều lần phản bội
Ngày anh đến cũng là ngày em dứt nước mắt chia tay với người yêu cũ trên Sài Gòn. Muốn trốn chạy kỉ niệm nên em về lại quê nhà. Tình cờ gặ...
-
Lấy vợ làm nghề mạt hạng!
Bữa cơm chiều nay Duyên tất bật hơn mọi lần. Cô cố gắng làm thật nhiều món vì ban trưa chồng điện thoại tối nay có người bạn cũ ghé thăm. ...
-
Còn chưa xuống đến nơi
Các bạn đang doc truyen hay tại chuyên mục truyen cuoi tinh yeu hay nhat Hai vận động viên leo núi đang vượt qua một cái vực thì một ngư...
-
Phía sau một tình yêu
Hân mìm cười chua chát rồi lặng ngắm mình trong gương. Đôi mắt của cô hằn lên những vết chân chim, nụ cười không còn tươi tắn và trong lòng...
-
Cuộc điện thoại ngày mưa
Audio - Nguyên khẽ lăn chiếc xe đến bên cửa sổ. Cơn mưa phùn từ chiều hôm trước đến sáng nay vẫn chưa dứt. Cô bé lặng yên, không ngước mắt...
-
Gặp lại người cũ
Thế mới nói, Tình Cảm là đứa con cưng, là vật báu dắt lưng, nhưng đôi khi lại xa lạ hơn cả phố chiều hối hả trốn mưa. Thế nhân to lớn, chỉ ...
-
Vết thương của bạch tuyết
Đ ọc truyện : "Vết thương của bạch tuyết " Sao cậu hay đọc truyện cổ tích thế, cậu thích hoàng tử - công chúa à? Chắc cậu biế...
-
Cần phải chờ
Một người đàn ông đến gặp bác sĩ tâm lý: - Thưa bác sĩ, vợ tôi cứ khẳng định bà ấy là một con gà mái! - Bà nhà bị lâu chưa? ...
-
Trả thù tình
Đọc truyện online : " Trả thù tình " Đôi bàn tay Đức run lên, anh không dám tin vào những gì mình nhìn thấy. Cảm giác lúc đ...
-
Một ngày đẹp trời nghĩa là gì
Đọc truyện online " Một ngày đẹp trời nghĩa là gì " Sherlock Holmes và bác sĩ Watson đi cắm trại. Hai người nằm ngủ cạnh nh...
Đăng lúc 00:27 bởi Unknown
Hân mìm cười chua chát rồi lặng ngắm mình trong gương. Đôi mắt của cô
hằn lên những vết chân chim, nụ cười không còn tươi tắn và trong lòng
cô chỉ còn là những nỗi niềm tan nát… Hân đã trải qua những ngày tháng
buồn đau trong cuộc đời và những gì mà cô đang đón nhận lúc này là một
trái tim đầy thương tổn, một niềm tin vỡ vụn và tháng ngày phía trước
sống với nỗi cô đơn.
Nhưng nếu giờ đây có một điều để ước, Hân sẽ không ước mọi chuyện
quay trở lại những ngày đầu. Cuộc sống ai cũng cần phải chịu trách nhiệm
trước những quyết định của mình vì thế mà cô không mong muốn sửa sai
bằng việc mơ ước mình chưa từng làm điều đó. Cô chỉ ước rằng, nếu có thể
, mong anh đừng yêu cô nhiều đến thế.
Cô gặp anh giữa lúc cơn bão lòng tưởng chừng như nhấn chìm trái tim yếu đuối ấy. Anh giống như một ánh sáng phía cuối con đường mà cô chờ đợi để bấu víu, đế nắm lây và bước ra khỏi vùng tắm tối phía sau lưng. Anh không phải là người đàn ông đầu tiên cô yêu nhưng anh là người đàn ông đã yêu cô hơn tất cả những người đàn ông cô từng yêu. Đó mới là một nghịch lí khiến cô mãi đau đớn.
Hân từng yêu, từng bị phản bối, mất niềm tin và lại yêu, lại bị phản
bội. Sau mỗi cuộc tình, cái Hân còn lại chỉ là tổn thương và sinh linh
bé bỏng mà cô tước đoạt đi quyền làm người. Đó là nỗi ân hận lớn nhất
đời của Hân mà cô không bao giờ có thể tha thứ cho chính mình.
Đi qua những nông nổi trong đời, ở tuổi ngoài 30, Hân không có gì trong tay ngoài sự cô đơn. Và anh đã đến để sưởi ấm trái tim cô, cho cô thêm một niềm tin về gia đình, mái ấm, những đứa con thơ… Hân đã sống những tháng này quá hạnh phúc trong vòng tay của người đàn ông yêu mình hơn mọi thứ mặc cho quá khứ là điều đè nặng lên cuộc đời cô.
Nằm trong vòng tay anh, cô ép gương mặt mình thật chặt vào lồng ngực anh để hít hà hơi thở ấm nồng của anh, để cảm nhận được nhịp tim của anh đang đập vì cô:
Em không muốn giấu anh chuyện quá khứ. Anh biết em là người đàn bà không còn trong trắng, hẳn là như thế rồi. Nhưng em đã là người đàn bà của nhiều hơn một người đàn ông, liệu anh có nghĩ về điều đó?”
Anh toan không trả lời, anh cúi mặt xuống, đặt lên trán cô một nụ hôn nồng ấm. Bàn tay anh tìm đến tay Hân, đan những ngón tay vào nhau thật chặt:
Điều quan trọng giờ không phỉa là em đã từng là của những người đàn ông nào mà là giờ em là người đàn bà của anh. Chỉ một mình anh mà thôi!
Hân đã mỉm cười và chìm rào trong giấc ngủ với nụ hôn mà anh dành tặng. Đó không phải là câu nói lần đầu cô được nghe. Kể từ khi cô không còn trong trắng, vài người đàn ông đến với cô sau đó cũng tỏ ra rằng quá khứ là điều không quan trọng. Nhưng rồi khi họ biết cái bí mật đó, họ đã lặng lẽ ra đi hoặc đểu cáng hơn là quay ngoắt giữa lúc cô cần họ nhất.
Họ đã gieo vào lòng cô hi vọng tìm thấy một cơ hội hạnh phúc sau sai
lầm đầu tiên trong đời mình nhưng rồi họ đã phũ phàng để cô lại giữa con
đường ngổn ngang những dự định và hoài bão. Đó là một nỗi đau giống như
người ta chìa bàn tay mình ra để cứu rỗi một người sắp ngã nhoài, rồi
đột nhiên họ buông tay… Hân đã từng có những cảm giác như thế không chỉ
một lần…
Hân tỉnh dậy và để lên trên bàn một mẩu giấy nhỏ và đi về mà không đánh thức anh dậy. Hơn một tháng sau đó, cô trốn tránh những cuộc điện thoại, trốn chạy tình yêu của anh. Anh như kẻ điên cuồng đi tìm cô như tìm một phương hướng cho cuộc đời mình. Chính tình cảm chân thành của anh đã là động lực để cô đưa ra quyết định cuối cùng cho mình.
Hân ra đi. Chuyến tàu đến gấp gáp hơn mong đợi của cô. Có lẽ vì cô không mong nó đến nên cảm thấy đau lòng khi nhìn con tàu dần chuyển bánh khi rời xa thành phố, nơi có người cô yêu thương và yêu thương cô.
Anh đã đi tìm cô, để níu kéo, để cho cô tin rằng trên đời này có những tình yêu đủ lớn để xóa đi mọi điều đau khổ. Nhưng cô không muốn bên anh. Vì cô yêu anh, vì cô không muốn làm anh khổ nếu gắn bó với nhau. Hân quyết định ra đi khi tìm được người đàn ông yêu mình thực sự. Đó đã là một điều hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời của cô rồi.
Anh tìm đến sân ga khi chuyến tàu đã chuyển bánh. Anh vò nát tờ giấy trong lòng tay. Những dòng chữ tả tơi: “Em là người đàn bà không còn có thể sinh con được nữa. Cảm ơn anh vì đã yêu em ngay cả khi anh biết điều này…”.
Cô gặp anh giữa lúc cơn bão lòng tưởng chừng như nhấn chìm trái tim yếu đuối ấy. Anh giống như một ánh sáng phía cuối con đường mà cô chờ đợi để bấu víu, đế nắm lây và bước ra khỏi vùng tắm tối phía sau lưng. Anh không phải là người đàn ông đầu tiên cô yêu nhưng anh là người đàn ông đã yêu cô hơn tất cả những người đàn ông cô từng yêu. Đó mới là một nghịch lí khiến cô mãi đau đớn.

Cuộc sống
ai cũng cần phải chịu trách nhiệm trước những quyết định của mình vì thế
mà cô không mong muốn sửa sai bằng việc mơ ước mình chưa từng làm điều
đó. (Ảnh minh họa)
Đi qua những nông nổi trong đời, ở tuổi ngoài 30, Hân không có gì trong tay ngoài sự cô đơn. Và anh đã đến để sưởi ấm trái tim cô, cho cô thêm một niềm tin về gia đình, mái ấm, những đứa con thơ… Hân đã sống những tháng này quá hạnh phúc trong vòng tay của người đàn ông yêu mình hơn mọi thứ mặc cho quá khứ là điều đè nặng lên cuộc đời cô.
Nằm trong vòng tay anh, cô ép gương mặt mình thật chặt vào lồng ngực anh để hít hà hơi thở ấm nồng của anh, để cảm nhận được nhịp tim của anh đang đập vì cô:
Em không muốn giấu anh chuyện quá khứ. Anh biết em là người đàn bà không còn trong trắng, hẳn là như thế rồi. Nhưng em đã là người đàn bà của nhiều hơn một người đàn ông, liệu anh có nghĩ về điều đó?”
Anh toan không trả lời, anh cúi mặt xuống, đặt lên trán cô một nụ hôn nồng ấm. Bàn tay anh tìm đến tay Hân, đan những ngón tay vào nhau thật chặt:
Điều quan trọng giờ không phỉa là em đã từng là của những người đàn ông nào mà là giờ em là người đàn bà của anh. Chỉ một mình anh mà thôi!
Hân đã mỉm cười và chìm rào trong giấc ngủ với nụ hôn mà anh dành tặng. Đó không phải là câu nói lần đầu cô được nghe. Kể từ khi cô không còn trong trắng, vài người đàn ông đến với cô sau đó cũng tỏ ra rằng quá khứ là điều không quan trọng. Nhưng rồi khi họ biết cái bí mật đó, họ đã lặng lẽ ra đi hoặc đểu cáng hơn là quay ngoắt giữa lúc cô cần họ nhất.

Vì cô yêu
anh, vì cô không muốn làm anh khổ nếu gắn bó với nhau. Hân quyết định
ra đi khi tìm được người đàn ông yêu mình thực sự. Đó đã là một điều
hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời của cô rồi. (Ảnh minh họa)
Hân tỉnh dậy và để lên trên bàn một mẩu giấy nhỏ và đi về mà không đánh thức anh dậy. Hơn một tháng sau đó, cô trốn tránh những cuộc điện thoại, trốn chạy tình yêu của anh. Anh như kẻ điên cuồng đi tìm cô như tìm một phương hướng cho cuộc đời mình. Chính tình cảm chân thành của anh đã là động lực để cô đưa ra quyết định cuối cùng cho mình.
Hân ra đi. Chuyến tàu đến gấp gáp hơn mong đợi của cô. Có lẽ vì cô không mong nó đến nên cảm thấy đau lòng khi nhìn con tàu dần chuyển bánh khi rời xa thành phố, nơi có người cô yêu thương và yêu thương cô.
Anh đã đi tìm cô, để níu kéo, để cho cô tin rằng trên đời này có những tình yêu đủ lớn để xóa đi mọi điều đau khổ. Nhưng cô không muốn bên anh. Vì cô yêu anh, vì cô không muốn làm anh khổ nếu gắn bó với nhau. Hân quyết định ra đi khi tìm được người đàn ông yêu mình thực sự. Đó đã là một điều hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời của cô rồi.
Anh tìm đến sân ga khi chuyến tàu đã chuyển bánh. Anh vò nát tờ giấy trong lòng tay. Những dòng chữ tả tơi: “Em là người đàn bà không còn có thể sinh con được nữa. Cảm ơn anh vì đã yêu em ngay cả khi anh biết điều này…”.
Tìm kiếm : ...
Chuyên mục